NGƯỜI LỚN MÊ TRUYỆN TRANH

Sau khi bài viết được chia sẻ trong nhóm mình thì mình có thấy 1 vài cmt lo ngại bài viết sẽ gây ra chiều hướng khiến cho người đọc cảm thấy truyện tranh trở thành 1 cái gì đấy giống như “xa xỉ phẩm”, hàng Vip, hay chỉ dành cho người có tiền.

Mình thì thấy mọi người nên nghĩ đơn giản hơn 1 chút, vì từ bao đời nay, truyện tranh đã bị gắn mác “dành cho trẻ con”, chứ mấy ai ủng hộ hay khuyến khích người lớn tuổi “đừng đầu tư vào cái X, mà hãy đầu tư vào truyện tranh” đi, đúng không? Mình nghĩ thông qua bài viết trên, các bạn (không chỉ mình) được phỏng vấn đều cố gắng truyền tải 1 thông điệp mà mọt truyện chúng mình ai ai cũng cố gắng truyền tải, tới ba mẹ, bạn bè, những người trong xã hội rằng “truyện tranh không chỉ dành cho các bạn nhỏ, mà đến người truởng thành cũng đọc, và học được rất nhiều bài học trong cuộc sống, thông qua những quyển truyện tranh ấy”.

Có lẽ trong bài viết sẽ có những phần khiến 1 số bạn khó tính hơn 1 xíu phải nhíu mày, có thể do chi tiết chưa đúng lắm với đại đa số các bạn sưu tầm truyện, hoặc đơn giản là câu cú chưa gãy gọn hay truyền tải chưa đủ ý, nhưng mọi người ạ, nếu suy nghĩ nhẹ nhàng hơn thì mọi người có thể thấy, người có nhiều tiền, ít tiền, lớn tuổi hay nhỏ tuổi chúng mình đều có chung 1 niềm đam mê không đổi mà. Nên là, đừng quá khó khăn khi đọc 1 bài viết như vậy, hãy cởi mở hơn và đón nhận nó bằng 1 cái nhìn tích cực hơn.

Không ai đánh giá bạn khi bạn có 1 bộ sưu tập to hay nhỏ, ít truyện hay nhiều truyện, miễn là bộ sưu tập ấy khiến cho bạn cảm thấy hạnh phúc là được. Truyện tranh, đã, đang và sẽ là thứ phù hợp với tất cả mọi người, từ già trẻ, lớn bé, gái hay trai, miễn 1 ngày là wibu, thì cả đời sẽ là wibu 

Còn dưới đây là toàn bộ đoạn trả lời của mình gửi cho bạn phóng viên viết bài này, cũng là tâm sự của mình, trong đó có 1 phần là gửi gắm đến các bạn, các em và các anh chị trong Mangaholic. Thật sự trong 2 năm gần đây, sau khi tình cờ tìm được group mình (search group để bán truyện thanh lý =))), mình đã biết đến nhiều bộ truyện hơn nhờ mọi người giới thiệu. Mình cũng có cảm giác như mình vẫn là 1 đứa nhóc 5,6 tuổi năm nào, vẫn kiểu thấy truyện hay thì hồn nhiên “share”, hay hào hứng bàn luận, hoặc tàu ngầm mỗi khi làng truyện tranh Việt có biến gì dậy sóng. Biết đến mọi người trong group mình thì mới có những lần săn hụt hàng limited nhưng vẫn có các em, các bạn và các anh để lại cho giá bìa, thậm chí còn tặng free, ko lấy tiền ship luôn. Một cộng đồng tuyệt vời như thế thật sự là rất đáng trân trọng đối với mình, và mình rất vui khi nick Sin Yan Mei được biết tới qua group Mangaholic 1 cách đầy “yêu thương” như vậy.

Đoạn dưới hơi bị dài, nên sẽ không phù hợp cho những bạn nào lười đọc nên xin lỗi trước mọi người nhé, cứ dính đến truyện tranh là mình hơi bị tâm huyết quá đà =)). Nếu lười đọc thì chỉ cần đọc đoạn trên là đủ rồi mọi người ạ 

1. Bạn làm quen với manga như thế nào?
Mình bắt đầu đọc manga từ năm 5t, vì anh trai mình cũng 8x mà tầm đấy thì Dragon Ball với mấy bộ shounen phủ sóng khá nhiều.

2. Bạn bắt đầu sưu tập manga từ khi nào?
Mình đã bắt đầu sưu tập từ những năm cấp 1. Ban đầu là mượn đọc, sau này là dành dụm tiền ăn sáng, tiền mừng tuổi để mua truyện

3. Vì sao bạn vẫn “mê” manga tới giờ? Hiện bạn còn theo mấy bộ và dự tính mua những bộ nào?
Manga như 1 thứ gì đó ăn vào máu mình từ những năm tuổi thơ rồi, đến rất tự nhiên, và mình cũng chưa bao giờ cảm thấy chán, vì manga bao gồm rất nhiều các thể loại, có thể bộ này k hợp gu, bộ khác lại hợp. Giống buffet cho bạn chọn lựa á, nên việc tìm tòi 1 bộ manga mới, có sức hấp dẫn cực kì đối với mình.Hiện tại thì mình theo 90% các đầu truyện đang ra ở VN, mình chỉ ko theo dòng light novel với 1 số đầu truyện kiểu isekai (thể loại Tân thế giới, chuyển sinh…) vì mình đọc ko hợp.Truyện ra ở bên Mỹ thì mình theo khoảng 30 đầu hoặc hơn, tuỳ độ dài ngắn của truyện. Với thị trường truyện tranh bên này cực kì đa dạng, nhà xuất bản khác nhau cũng nhiều nên việc mua hết 90-100% là không thể. Riêng truyện đang ra cũng phải đến vài ngàn đầu, chưa kể tryện ngắn tập nữa.Mình giờ chỉ chọn mua truyện Mỹ với tiêu chí khác biệt hẳn những bộ đang ra ở VN, ví dụ như những bộ k có cơ hội xuất bản ở nhà mình, những bộ truyện cổ, ko được tái bản, hoặc là mua box set vì đẹp và mới lạ hơn.

4. Bộ sưu tập manga của bạn khoảng bao nhiêu bộ và bao nhiêu cuốn?
Cái này thì giờ mình đang làm list excel, vì có khá nhiều bộ với số lượng tăng lên theo ngày nên mình chưa có số liệu cụ thể. Nhưng hiện tại chắc chắn đã hơn 10k cuốn truyện trong nhà mình r

5. Trong bộ sưu tập của bạn, bộ nào là để lại nhiều kỷ niệm nhất cho bạn và vì sao? Còn bộ nào là khó kiếm nhất?
Mình có khá nhiều kỉ niệm vui khi mua lại truyện. Được gặp 1 số các bạn bán truyện thanh lí, chuyển nhà, vừa mua vừa buôn chuyện. Lại còn quen biết được với 1 số bạn khác trong nhóm yêu thích manga nên đôi khi có hàng limited còn được các bạn tặng luôn hoặc chỉ bán lại giá bìa, trong khi giá thị trường lúc đó đã x2,3 rồi. Nói chung là mình cảm thấy khá vui vì biết còn những người vẫn chỉ đơn thuần là yêu thích truyện tranh và luôn sẵn sàng san sẻ trong cộng đồng truyện như vậy.
Sưu tầm truyện tranh cũng có nhiều kiểu, truyện đang ra và truyện hiếm bản in. Kiếm những bộ hiếm bản in cũng khá khó khăn và trầy trật, nhưng chắc mình thấy tìm mua những bộ của Osamu Tezuka bản tiếng Anh của mình là khá khó, vì mình mới mua lại truyện từ 2020 thôi, vào đúng thời điểm Covid nên giá truyện cũ tăng khá mạnh. Để tìm được những mảnh ghép còn thiếu làm mình mất khoảng gần 2 tháng.

6. Nhiều người cho rằng “chỉ trẻ con mới đọc truyện tranh”. Bạn nghĩ sao về quan điểm đó? Có bao giờ bạn bị “ý kiến” là lớn rồi còn đọc truyện tranh không? Gia đình nói gì về sở thích sưu tầm manga của bạn?
Cá nhân mình thì mình không đồng ý với quan điểm đó. Truyện tranh có đủ thể loại, cho trẻ con, cho các bạn nữ, bạn nam, truyện dành cho người lớn cũng có (Nhà xuất bản Trẻ đã khai thác được những bộ seinen rất hay dành cho tuổi trưởng thành). Nếu bạn sag Nhật, bạn có thể thấy văn hoá đọc manga của người Nhật là không giới hạn. Có hẳn các bác, các cô và các chú trung tuổi cũng đọc manga nữa. Mình thấy chỉ cần bỏ thời gian chọn lọc, là bạn hoàn toàn có thể tìm được 1 bộ manga phù hợp với tuổi và phong cách đọc của bạn.
Ý kiến thì mình bị nhiều ???? nhưng ko có nghĩa là mình sẽ dừng đam mê chỉ vì 1 vài ý kiến của những người không tôn trọng sở thích của mình. Những người không thân quen thì nói sao mình cũng không để tâm cho lắm.
Mẹ mình thì cằn nhằn thế thôi, chứ những năm du học xa nhà, mẹ mình vẫn để nguyên mấy thùng truyện của mình ở nhà, mặc dù là “choán chỗ”, chật chội, nhưng nếu không vì yêu thương và vì sở thích của con gái thì sẽ k bao giờ có thể làm được việc ấy. Hơi tiếc là truyện để lâu bị mọt ăn nhiều quá ???? ko giữ lại được nhiều. Còn ba và chồng mình thì khá tâm lý, miễn mình thích thì thế nào cũng được ???? 30t vẫn hay mè nheo nhắn tin về VN để xin ông mua cho mấy bộ truyện cũ. Ba mình còn xách tay sang cho mình gần 70kg truyện nữa. Chồng mình là người đóng cho từng tủ truyện một, cũng chở mình đi nhà sách hàng tuần dù là xa đến như nào đi chăng nữa. Anh chị em họ thì cũng mê truyện y như mình nên hoàn toàn ủng hộ.
Thật sự mình cảm thấy rất biết ơn khi người thân của mình rất thương yêu và hiểu cho sở thích này, mặc dù hơi trẻ con tí nhưng đó là cách mình giải toả stress sau những giờ đi làm mệt mỏi.

7. Manga đem lại cho bạn những giá trị, ý nghĩa nào?
Thật sự manga là 1 phần không thể thiếu với đời sống tinh thần của mình cho đến ngày hôm nay. Manga cũng là động lực để mình lựa chọn công việc thiết kế đồ hoạ hiện tại, vì mình lớn lên với các hình ảnh, câu chuyện đầy màu sắc của thế giới mâng.
Hồi bé mình còn mong sau này qua Nhật làm tác giả truyện tranh cơ ???? nhưng sau này suy nghĩ mình cũng khác, nhưng mình vẫn rất thích vẽ, thích truyện tranh nên đã lựa chọn học thiết kế.
Mỗi người có 1 cách xả stress khác nhau, giờ mình có stress hay như nào thì mình chỉ cần dành vài ba tiếng nằm đọc truyện là thấy đầu óc thư thái hẳn.
8. Mình xin một số thông tin cá nhân
Của bạn nhé, bao gồm tên họ, năm sinh, nghề nghiệp (nếu bạn ngại mình sẽ thay đổi thông tin)Mình có được để tên Mei ko hoặc để biệt danh ko bạn? Tên mình hơi kêu nên mình ngại ???? M sinh năm 92 và làm thiết kế đồ hoạ
 ????Đó, phỏng vấn khá đơn giản, mình trả lời cũng tự nhận là xúc tích, còn đánh giá ra sao thì tùy mọi người đọc và đưa ra nhận xét riêng cho mình 

Cre: Sin Yan Mei


Similar Posts